Diệp Diệu Đông tay xách con gà, nhìn đám bạn nối mốt đang ngồi vây quanh bàn, trong lòng dâng lên niềm vui sướng trọn vẹn, dù có tiền hay không tiền, vui vẻ mới là điều quan trọng nhất!
Gã nhẩm đếm sĩ số trong đầu: Thằng Nhỏ, A Chính, Thằng Béo, Lý Háo Chính, Trần Uy, cộng thêm cả A Quang vừa đi ra ngoài bến tàu nữa là đám "Thất kiệt làng Bạch Sa" đã tụ họp đông đủ!
Vào cái mốc thời gian này, gã chơi thân nhất với Thằng Nhỏ, A Chính và A Quang, nhưng chỉ vài năm sau, cả ba người họ đều rời quê mỗi người một ngả, trong làng chỉ còn sót lại mấy người kia, mãi nhiều năm sau mới thỉnh thoảng ghé về.
Gã bảo em gái A Quang đi nấu nước sôi, rồi tự mình lấy ra cái bát nhỏ để chút nữa hứng huyết gà.
Liếc vài đường dao phay vào đá mài cho sắc bén, gã mới nhanh tay túm lấy mào gà, nhổ sạch một vạt lông ngay cổ con gà trống lớn, rồi nhấc lưỡi dao sắc lẹm cứa một đường gọn hở để máu phun ra.
Con gà trống giãy giụa kịch liệt, vài giọt huyết bắn ra ngoài, nhưng phần lớn đều đã hứng trọn vào bát, tí nữa chỉ cần cho thêm một thìa nước muối loãng, để khoảng 20 phút là đông thành khối huyết gà, đem xào chung với bộ lòng gà thì thơm ngon phải biết.
Nước sôi vẫn chưa nấu xong, Diệp Diệu Đông tiện tay quăng con gà trống lớn còn đang giật giật sang một bên, ghé đầu lại xem đám bạn chơi bài.
"Chà chà, không đánh Năm Mươi K nữa à, chuyển sang chơi bài Cửu rồi sao?"
"Có năm người, sao mà chơi Năm Mươi K được, đành lấy bài Tây chơi bài Cửu thôi, chú mày có đặt không? Ván này sắp mở bài rồi, muốn đặt thì đợi ván sau nhé."
Gã lắc đầu, không có ý định nhảy vào, món này không giống như đánh bài thông thường, tốt nhất là không nên đụng vào, đứng nhìn cho vui là được rồi.
Thằng Nhỏ cầm hai lá bài của mình, vừa nói lấp lửng xong liền dùng ngón tay cái ấn chặt vào góc trên bên trái của hai lá bài, rồi mới từ từ miết nhẹ ngón tay từng chút một...
Nét mặt gã ta vô cùng kích động, miệng lẩm nhẩm kêu lên: "Cơ... Cơ... Có rồi có rồi! Không có viền... Không có viền... Đến rồi đến rồi..."
Diệp Diệu Đông rướn cổ nhìn qua, chỉ thấy lá bài đầu tiên là con Joker lớn, lá thứ hai hé ra một chút dưới ngón tay cái là chất Cơ, miết thêm chút nữa đã nhận ra mặt bài không có viền!
"Đù mạ, không có viền, không phải 2 thì cũng là 3, lẽ nào sắp ra Chí Tôn Bảo rồi sao?"
Đám gã dùng bài Tây để thế cho quân bài Cửu, Joker lớn đại diện cho số 6, con 3 Cơ đại diện cho số 3, hai con này kết hợp với nhau chính là cặp bài Chí Tôn Bảo lớn nhất, hay còn gọi là Đôi Vua Khỉ!
Thằng Nhỏ cũng phấn khích tột độ, không thấy đường viền hoa văn, cũng không thấy đường viền số, vậy thì lá bài này không phải 2 thì chắc chắn là 3 rồi.
Gã ta liền kéo hai lá bài vừa hé ra gập lại như cũ, rồi gào lên với đám bạn: "Mấy ông có ai rút phải con 3 không?"
Mấy người còn lại giục giã: "Mày đừng có lề mề nữa, bọn này xem xong bài hết rồi, chỉ chờ mỗi mày mở thôi đấy, nhanh lên cái tay, đừng làm mất thời gian."
"Đúng đó, nhanh cái tay lên, có phải Chí Tôn Bảo thật không nào!"
"Để bọn này mở hộ cho..."
"Không cần, tự tay tôi làm!" Thằng Nhỏ lắc lư người né tránh tay mấy đứa bạn.
"Thế thì nhanh lên, bài bị mày miết nát cả ra rồi kìa!"
"Đàn ông con trai ai lại đi đòi nhanh bao giờ!"
Ngón tay cái của Thằng Nhỏ tiếp tục đè chặt lên con số ở góc trên bên trái, trong lòng đã biết tỏng lá bài bên dưới không phải 2 thì là 3, gã ta không miết sang bên phải nữa mà từ từ kéo lá bài đầu tiên xuống dưới.
Vừa lộ ra hình trái tim chất Cơ đầu tiên, gã lại hớn hở lẩm nhẩm: "3! 3! 3! Cơ... Cơ... Đù mạ, Chí Tôn Bảo rồi..."
Gã sướng quá đập mạnh hai lá bài xuống mặt bàn: "Đúng là Chí Tôn Bảo rồi, Đôi Vua Khỉ nhé, nhanh lên, chung tiền! Chung tiền mau!"
Hai lá bài đã bị gã nắn đến mức cong queo, mấy người còn lại nhìn rõ một con Joker lớn và một con 3 Cơ, lập tức đồng thanh chửi đổng: "Đù mạ, đúng là Chí Tôn Bảo thật này!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận