Đúng lúc này, A Quang cũng đã về tới nơi, từ xa đã nghe thấy tiếng tụi nó hò reo Chí Tôn Bảo, sự tò mò thúc giục gã chạy vội lại: "Chí Tôn Bảo gì đấy? Ai bốc được Chí Tôn Bảo thế? Ngầu vậy sao?"
"Thằng Nhỏ chứ ai! Mạ nó, tay đỏ đéo chịu được, nó lại còn làm nhà cái nữa chứ! Ăn sạch sành sanh cả làng rồi!"
"Đéo biết dẫm phải cứt chó gì nữa? Tớ cầm hẳn lá Thiên Vương phối với lá Tạp Cửu đấy!"
"Thế đã là gì? Tớ còn cầm cả đôi 8 Cơ, bài Nhân hẳn hoi nhé! Cứ tưởng ván này ăn chắc, ai ngờ đụng ngay Chí Tôn Bảo, mạ nó chứ, uổng công có bài ngon! Làm tớ mừng hụt một mớ!"
"Hừ hừ, may mà tớ cầm một con 4 với một con 6, chết cũng vừa lòng!"
A Chính cũng cười tủm tỉm nói: "Tớ cũng thế, cầm một con 5 với một con 6, đéo có hy vọng gì!"
Trong tiếng chửi rủa om sòm của cả đám, Thằng Nhỏ hớn hở vơ sạch mấy tờ tiền lẻ mệnh giá hào xu trước mặt gom vào túi, miệng còn hời hợt than vãn: "Chơi bé quá, toàn vài hào lẻ, chẳng bõ dính răng~ Rút được quả Chí Tôn Bảo đúng là phí cả bài~"
"Biết足 đi ông tướng, ăn sạch cả làng rồi còn đòi gì nữa, bọn này chơi bài bấy lâu nay đã bốc được quả Chí Tôn Bảo nào đâu!"
A Quang thầm may mắn vì mình về muộn, bằng không gã cũng nhảy vào đặt cược rồi.
Lại đúng quả Chí Tôn Bảo nữa chứ, thế là thoát được một kiếp, xem ra hôm nay vận may của mình cũng không tồi chút nào!
"Lúc nãy mà phá lệ cho chú Ba đặt cùng thì ngon rồi, lại kiếm thêm được một đầu người!"
Diệp Diệu Đông trợn tròn mắt: "Tớ đặt hai xu ông có nhận không?"
"Nhận chứ, chân muỗi dù nhỏ thì vẫn là thịt mà!"
"Thôi đi ông tướng, nhân lúc tay đang đỏ thì gieo thêm mấy ván nữa đi!"
"Đúng đúng đúng, tiếp tục nào, tiếp tục nào!"
Thằng Nhỏ cầm xấp bài định xóc lên chơi tiếp, ai ngờ Thằng Béo lại giãy nảy lên: "Không chơi nữa! Khó khăn lắm mới bốc được đôi 8 Cơ mà lại va phải Chí Tôn Bảo, xui tận mạng!"
"Ái chà, dù gì ông cũng đâu có thiếu tiền, anh em mình chơi có lớn lắm đâu, cờ bạc giải khuây thôi mà, tiếp tục tiếp tục đi!"
Cái thời buổi này mà còn ăn uống thành một Thằng Béo thì đủ hiểu gia cảnh nhà gã ta chẳng phải dạng vừa, đã thế cả nhà gã ai nấy đều béo mầm!
Nguồn cơn cũng là do người nhà gã toàn làm nghề đầu bếp, đúng như câu cổ nhân dạy, làm bếp mà không xà xẻo thì lấy đâu ra của ăn của để, cho nên bao năm qua nhà gã luôn có chế độ ăn uống khang trang nhất cả làng.
Cái thân hình toàn mỡ của Thằng Béo là minh chứng rõ nhất cho việc ngày thường chẳng thiếu đồ ngon vật lạ!
"Đổi sang tớ làm nhà cái, bằng không tớ đéo chơi nữa đâu!"
"Được được được~"
Dù sao cũng chơi cò con, tiền ra tiền vào cũng chỉ quanh quẩn mấy anh em, tiền thắng được hầu như cũng đem đi ăn uống hết, chẳng ai chịu thiệt đi đâu cả.
A Quang quay về, tiện tay giao túi ghẹ với tôm tích vừa mua cho em gái, rồi cũng nhảy vào nhập cuộc!
Cái thời này, ở vùng quê nghèo làm gì có nhiều trò giải trí cho người lớn chơi, bọn họ lại chẳng còn là con nít để mà ham cái trò leo núi xuống biển của tuổi thơ nữa, giữa trời nắng chang chang cũng chẳng ai muốn mò ra ngoài phơi nắng, chỉ đành túm tụm ở nhà chơi bài cho qua ngày.
Diệp Diệu Đông đứng xem cũng thấy khoái chí vô cùng, thực ra trong túi gã vẫn còn hai đồng bạc, chắc là tiền thắng bài hôm qua, gã cũng không chắc lắm vì nhớ không rõ.
Nhìn tụi nó chơi, tay gã mấy lần định thò vào túi quần, nhưng rồi lại ráng đè nén lại, đây là toàn bộ gia tài của gã rồi, trò bài Cửu này phụ thuộc vào vận may quá nhiều, nếu là đánh bài thông thường thì gã còn dám nhảy vào, chứ kỹ năng của gã tốt lắm, hiếm khi thua tiền.
Đứng xem được một lúc, em gái A Quang nói với gã là nước đã sôi rồi, gã đành thu lại ánh mắt tiếc nuối để quay sang làm việc.
"Suýt~ Nóng chết tớ mất thôi."
Diệp Diệu Đông run rẩy tay nhổ lông gà.
Con gà này bắt buộc phải dội qua nước sôi sùng sục mới dễ nhổ lông, nhưng mà đúng là làm gã nóng rát cả tay, trước đây gã đã bao giờ phải làm mấy cái việc tay chân này đâu cơ chứ?
Xem đánh bài không phải sướng hơn sao?
Thật là, cứ hễ nhìn thấy mấy đứa bạn thời trẻ là gã lại vui đến mức quên cả trời đất.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận