Sáng sớm hôm sau, khi thấy bên cạnh có động tĩnh, Diệp Diệu Đông cũng tỉnh giấc.
Mắt mũi còn chưa mở nổi, anh đành nhắm một mắt mở một mắt nhìn sang.
Thấy Lâm Tú Thanh đang mặc quần áo cho hai đứa nhỏ.
"Mấy giờ rồi em? Hai đứa nhỏ sao dậy sớm thế?"
"Sáu giờ rồi!"
Diệp Thành Hồ vừa mặc xong quần áo liền bò tới gần, tò mò hỏi: "Tía ơi, sao hôm nay tía dậy sớm thế?"
"Không được à? Dậy sớm thức khuya tốt cho sức khỏe!"
"Nhưng bình thường tía toàn ngủ đến lúc mặt trời chiếu sưng đít mới chịu dậy mà."
Diệp Diệu Đông liếc mắt nhìn thằng con lớn một cái, chẳng buồn thèm chấp.
Anh nhắm mắt lại, sớm thế này cũng chẳng có việc gì làm, ngủ nheo mắt thêm lúc nữa.
"Hì hì, Nội bảo tía là con sâu ngủ lớn!"
Thằng con nhỏ cũng hào hứng hùa theo la lên: "Sâu ngủ lớn! Sâu ngủ lớn!"
Anh lại mở mắt trợn tròn nhìn hai thằng con trai.
Hai cái đứa này thật là chẳng thấy thương nổi chút nào!
Cứ tưởng kiếp trước sau khi mình qua đời, còn để lại cho chúng nó một khoản tiền đền bù cơ đấy!
"Sáng sớm ra đã ồn ào cái gì, cút ra ngoài chơi!"
"Lè lè lè~"
Thằng con lớn làm nụ mặt quỷ với anh một cái rồi nhanh chân chuồn mất dạng ra ngoài.
Thằng con nhỏ nhìn theo cuống quýt cả lên: "Anh Hai, anh Hai~"
"Gấp cái gì mà gấp?"
Lâm Tú Thanh mặc xong cái quần cho nó rồi thả xuống đất.
"Đi đứng cẩn thận, kẻo té ngửa ra đấy."
Vừa nói cô vừa cầm lấy cái bát cái muỗng tối qua, tiện tay dọn luôn tấm ga giường bị đái dầm mang ra ngoài.
"Cái quần đùi tối qua anh thay ra ở trên cái ghế trong góc phòng đấy, còn áo thì quăng ngoài sân sau rồi."
"Dạ biết rồi."
Cánh khép lại, trong phòng khôi phục lại sự tĩnh lặng.
Thế nhưng Diệp Diệu Đông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngủ tiếp.
Anh hai tay gối sau đầu nhắm mắt dưỡng thần.
Anh chỉ sợ mình dậy sớm quá lại làm cả nhà giật mình kinh ngạc.
Nào ngờ mới nằm chưa được bao lâu, đã nghe thấy tiếng thím Hai ở nhà trên oang oang nói xấu.
Cố tình nói to như sợ anh không nghe thấy vậy.
"Má ơi, cái nhà qua hai ngày nữa là khởi công rồi đó. Chú Hai với anh Cả phải thay phiên nhau đi biển với tía, chỉ để lại một người ở nhà thôi. Thằng Ba nó không đi biển thì cũng phải ra bê vác phụ một tay chứ, dù gì nó ở nhà cũng rảnh rỗi. Không thì lại phải tốn thêm một khoản tiền thuê người."
"Chờ nó dậy rồi má nói với nó một tiếng!"
"Ba anh em mỗi người phân một căn nhà, nó không đi biển thì cũng phải ra phụ một tay chứ. Phân gia xong rồi thì cũng là người gánh vác gia đình rồi, phải có chút trách nhiệm chứ."
Chị Dâu Cả cũng hùa theo: "Phải đó, chẳng trông mong chú Ba làm được bao nhiêu việc, nhưng ít ra cũng phải phụ một tay..."
...
Giọng chị Dâu Cả không to bằng thím Hai.
Diệp Diệu Đông nghe không rõ lắm, nhưng vẫn lọt vào tai được vài câu.
Anh cau chặt mày lại.
Chị Dâu Cả thì còn đỡ, tính tình khá hiền lành.
Chỉ có thím Hai này là chúa xăm soi, lắm chuyện, bủn xỉn lại còn hay tính toán bới móc.
May mà vợ anh không có cái nết như thế.
Nói thật, có người chồng như anh thì Lâm Tú Thanh lại thành ra đáng thương trong mắt mọi người.
Đến cả mẹ anh cũng thương cô hơn một chút.
Mỗi lần cô về nhà mẹ đẻ, mẹ anh đều lén dúi cho ít tiền, bảo cô mua ít tôm cá mang về.
Chị Dâu Cả với thím Hai thì làm gì có cái phúc ấy.
Dù sao anh Cả với anh Hai đều là những người siêng năng làm ăn.
Ngẫm lại, ngoài đợt mùng Hai Tết đưa vợ về thăm quê ngoại ra, suốt nửa năm nay anh chẳng đồng hành cùng cô về lại bên đó lần nào.
Dù cho anh có là thằng chẳng ra gì, nhưng nhạc phụ thời gian đầu đối xử với anh cũng không tệ.
Có lẽ phần nhiều là vì thương con gái chăng?
Về sau thì thôi rồi, coi anh như không khí, không chừng sau lưng ngày nào cũng chửi rủa cũng nên...
Đợi đến Tết Trung thu, có khi phải đưa vợ về nhà ngoại chúc lễ mới được.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận