Nằm trên giường vắt óc suy nghĩ một hồi lâu, thấy ánh nắng bên ngoài chiếu vào hơi chói mắt.
Nhìn chừng giờ giấc cũng tầm tầm rồi, anh liền bò dậy.
Vừa mở cửa bước ra ngoài, bà nội đã tròn mắt kinh ngạc: "Sao hôm nay dậy sớm thế Đông tử? Không ngủ thêm chút nữa à?"
"Không sớm đâu Nội ạ! Tía với anh Cả một giờ sáng đã ra khơi rồi, chú Hai sáu giờ cũng dậy ra chỗ nền nhà phát cỏ rồi kìa. Đến mấy đứa nhỏ cũng ăn uống xong xuôi chạy đi chơi rồi, cái nhà này còn ai sướng như chú ấy ngủ đến tận bây giờ?"
Thím Hai ngồi ngay cửa ra vào, nghe thấy lời bà cụ liền ngẩng đầu nhìn cái nắng chói chang, tính khí thẳng thừng nói xói vào trong nhà.
Diệp Diệu Đông ngoáy ngoáy lỗ tai coi như không nghe thấy.
Kiếp trước nghe nhiều rồi, thành ra quen tai!
"Con ngủ dậy thì bước ra thôi, Nội ăn sáng chưa?"
"Ăn rồi, ăn rồi, con mau ra cửa sau mà đánh răng rửa mặt đi."
"Dạ."
Đánh răng xong anh lại thấy mắc đái.
Thế nhưng vừa quay người đi được hai bước, anh đã nhìn thấy ở góc sân sau có cái nhà vệ sinh tạm bợ được dựng bằng gạch và rơm rạ.
Lại thêm cái cửa chỉ được che chắn bằng một tấm gỗ mục.
Trong đầu anh lập tức hiện lên hình ảnh cái thùng gỗ lớn bên trong...
Ừm... trong cái thùng đó cái gì cũng có...
Đúng lúc này, anh còn nghe thấy tiếng ruồi xanh đầu to bay vo ve qua nữa...
Cái chân vừa bước ra của Diệp Diệu Đông đành cứng đờ rụt trở lại.
Anh quay người đi về phía đám rau trước mặt.
Thôi thì đái luôn vào vườn rau làm phân bón vậy.
Sáng qua lúc đi mò biển thì đái bừa ngoài bãi biển rồi.
Chiều qua ở nhà A Quang lại đái vào bụi cỏ.
Đúng là anh chưa từng nghĩ đến cái thùng xí ở nhà.
Ừm... không được nghĩ nữa, tí nữa còn phải ăn sáng nữa cơ mà!
Tự nhiên anh lại có thêm động lực để sống tốt hơn rồi.
Không chỉ phải mua cái giường mới, mà anh còn phải cố gắng làm một cái nhà vệ sinh ra hồn ra dáng nữa.
Đái xong xóc xóc hai cái, anh liền đi thẳng vào nhà.
Trên bàn đã dọn sẵn một bát cháo với hai con cá khô.
Cháo vẫn là món cháo độn khoai lang sợi quen thuộc.
Có điều hiếm hoi lắm mới thấy trên bàn không phải là dưa muối hay rau củ củ cải khô mà lại là cá khô.
Mới nhìn thôi anh đã thấy thèm ăn vô cùng.
"Nội ơi, cá khô này là mới phơi hôm qua ạ?"
Bà cụ cười móm mém để lộ cả nướu răng không còn chiếc nào.
"Ừ mừ, cá nhỏ quá không bán được giá. Hôm kia tía con mang về mấy chục cân để mổ, hôm qua phơi một nắng là khô quéo rồi. Sáng nay Nội đặc biệt hấp một bát, để phần cho con hai con đấy, mau ăn đi!"
Đây là cá khô cơm nướng, bỏ cái đầu đi thì chỉ dài nhỉnh hơn ngón tay giữa một chút.
Nhỏ quá khó mà kho cà hay kho tiêu được, nhưng lại cực kỳ hợp để đem phơi khô.
Đúng là món hao cơm số một của dân vùng biển.
"Vâng, thơm quá Nội!"
"Thích ăn thì trưa Nội lại hấp tiếp. Đợi buổi chiều tía con về chắc chắn vẫn còn nữa, ngày mai lại phơi tiếp."
"Hôm nay có cần đi bẻ bắp không Nội? Chút nữa con ra đồng bẻ cho nhé?"
Bà cụ xua tay liên hồi: "Khỏi khỏi, con bận thì thôi, chút nữa Nội dẫn mấy đứa nhỏ đi một chuyến, hái một giỏ là đủ ăn rồi."
"Con rảnh mà, rảnh rỗi lắm. Hôm nay thủy triều lên trễ hơn hôm qua tầm nửa tiếng đến một tiếng, cũng không cần ra biển sớm quá. Ăn xong con đi hái cho Nội."
"Hôm nay không đi chơi nữa à?"
"Nắng quá con chẳng muốn ra ngoài. Con có hẹn với mấy thằng bạn chờ nước rút rồi mới cùng nhau đi mò biển."
"Tốt tốt tốt, thế con đi hái cho Nội nhé."
Diệp Diệu Đông lùa nốt bát cháo nhỏ vào bụng.
Thấy bà cụ cầm cái giẻ lau tay ra định dọn bát, anh đã nhanh tay giật lấy cái giẻ trước.
Anh gom hết xương cá trên bàn vào bát rồi bưng ra cửa sau.
Gương mặt già nua của bà cụ cười tươi như hoa: "Cứ để đấy tí nữa cho con dâu con rửa là được rồi."
"Vâng, đi thôi Nội."
Thấy thằng con nhỏ đang ngồi một mình trước cửa chơi vỏ ốc, anh tiện tay bế xốc nó lên.
"Đi chơi không con?"
"Đồng ý, đồng ý!"
Diệp Thành Dương khoái chí ôm chặt lấy cổ anh.
Trong nhà nó là đứa nhỏ nhất.
Mấy anh chị chưa chờ nó ăn xong bữa cơm đã chạy tót đi chơi mất tiêu.
Để lại một mình nó chỉ biết loanh quanh ở nhà đi theo mẹ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận