"Cha nghĩ cả đời này cha còn gặp may được lần thứ hai như thế nữa không?"
Cái này còn khó hơn cả trúng số độc đắc!
Con thuyền gỗ mộc mạc dài mười mét do ông nội để lại cũng chỉ là loại thuyền nhỏ, chỉ quanh quẩn đi biển gần bờ chứ đâu có ra khơi xa được. Đánh được mẻ cá đù vàng này đúng là mồ mả tổ tiên nhà họ Diệp kết phát, bốc khói nghi ngút rồi.
Người trong nhà nghe gã bắn chữ liến thoắng như ngô rang, nước bọt văng tung tóe thì ai nấy đều nghệt mặt ra vì kinh ngạc.
Thằng Ba... thằng Ba từ bao giờ mà lại hiểu biết rộng kinh khủng khiếp thế này cơ chứ...
Cái gọi là phương pháp gõ cối đánh cá kia... ở đây cũng chỉ có mỗi cha Diệp là từng nghe phong phanh qua, dẫu sao nhà họ cũng không có tàu lớn để ra khơi xa làm ăn, ngày ngày chỉ biết bám biển gần bờ, mò cua bắt ốc, đan lưới làm thuê qua ngày đoạn tháng để nuôi miệng, thành thử cũng chẳng mấy bận tâm chuyện thiên hạ.
Thời buổi này thông tin lại tù mù không lưu thông, đến như anh Cả với anh Hai còn chưa từng nghe nói tới bao giờ, thế mà thằng Ba lại nói vanh vách đầu đuôi gốc rễ ra trò như vậy, khiến cho cha mẹ cùng anh em dâu rể có mặt ở đấy không khỏi nhìn gã bằng con mắt khác.
Có khi... thằng Ba nhà này cũng không đến nỗi vô tích sự như người ta vẫn tưởng...
Lâm Tú Thanh nhìn chồng mà đờ người ra, đây là lần đầu tiên cô phát hiện ra cái bộ dạng của chồng mình lúc nói chuyện nghiêm túc trông cũng khá là... khá là cái gì ấy nhỉ?
Cái thần thái ngời ngời giữa hai hàng lông mày kia, chính là vẻ tự tin tỏa ra khi một người đang được thao thao bất tuyệt về thứ mà mình am hiểu sâu sắc đúng không?
Hay là, người đàn ông của cô thực ra cũng không đến mức hoàn toàn bỏ đi như vậy?
Cha Diệp cũng dẹp bớt vẻ xem thường đối với đứa con trai thứ ba này, ông hiếm khi nghiêm giọng hỏi một cách tử tế:
"Sao mày lại biết phương pháp gõ cối bắt cá kia? Rồi chuyện xảy ra năm 1954 với năm 1974, làm sao mày biết được?"
Bản thân cha Diệp cũng chỉ mới nghe tiếng cái trò gõ cối kia thôi chứ làm sao tường tận được mấy vụ đánh bắt quy mô lớn xảy ra trong suốt hai mươi năm từ năm 1954 đến năm 1974 đó, dẫu sao thì thời này làm gì có mạng mẽo gì, tin tức lại bít bùng.
Thật ra Diệp Diệu Đông biết mấy chuyện này là do kiếp sau gã đi tàu lớn theo biển, ngồi nghe mấy anh em thủy thủ tán dóc với nhau nên mới hay biết.
Bằng không, cứ nhìn vào cái nửa đời trước chỉ biết ăn không ngồi rồi, ăn bám vợ như một thằng phế vật của gã thì gã thèm vào mà để ý đến mấy cái chuyện này.
Thế nhưng gã tuyệt đối không được để lộ tẩy cái đuôi của mình ra.
Nhìn biểu cảm kinh ngạc của mọi người, gã thừa biết mình đã gỡ gạc lại được chút ít hình tượng rồi, đây coi như là một khởi đầu suôn sẻ, gã bèn ưỡn thẳng cái lưng lên một chút.
Sống vật vờ u u minh minh nửa đời người, mãi tới mười mấy năm cuối đời gã mới coi như trưởng thành và chín chắn hơn, biết gánh vác chút trách nhiệm trên vai.
Được ông trời cho làm lại một lần nữa, gã không muốn tiếp tục làm một thằng phế vật nữa, tuy rằng gã vẫn chẳng có tài cán gì to tát, nhưng ít ra gã vẫn biết làm lụng, biết đi biển mò cua bắt ốc, chỉ cần chăm chỉ một chút thì chắc chắn gã sẽ nuôi nổi vợ con mình.
Gã không bao giờ muốn trơ mắt nhìn vợ mình phải bán mạng để nuôi cái nhà này nữa.
Có điều, việc thay đổi tính nết này cũng cần phải có thời gian từ từ, nếu không gã sợ mọi người lại tưởng gã bị ma quỷ nhập tràng thì khốn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận