Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)
  4. Chương 8: Tình thương của Nội 1

Trở Về Làng Chài Nhỏ Năm 1982 (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 937 chữ
  • 2026-07-20 23:16:47

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Nghe cha hỏi vậy, Diệp Diệu Đông liếc mắt nhìn ông một cái, hai chân rung bần bật, bộ dạng cà lơ phất phơ đáp:

"Cha không biết đâu có nghĩa là con cũng mù tịt? Con lăn lộn ngoài đường từ sáng đến tối đâu phải chuyện công cốc!"

Vốn dĩ còn muốn tử tế hỏi han vài câu, nghe thấy lời này lửa giận của cha Diệp lập tức bốc lên:

"Suốt ngày chỉ biết lượn lờ lổng chổng ngoài đường, mày còn dám lên mặt đấy à? Thằng đàn ông đã cưới vợ cưới con rồi mà cả ngày không chịu nhìn mặt nhà, lười thối thây thối xác, chẳng chịu làm cái tích sự gì, định nằm đấy chờ ai nuôi? Tao đánh chết thằng trời đánh, cái đồ phá gia chi tử này..."

Càng nói càng cành hông, cha Diệp vừa chửi vừa cởi phăng chiếc giày vải giải phóng cầm trên tay, lao lên định tẩn cho anh một trận.

Vốn dĩ chuyện bán rẻ mẻ cá đù vàng đã làm cha Diệp ấm ức trong lòng, lúc này coi như vớ được cái cớ để trút giận!

"Kìa kìa cha... Sao cha nói lật mặt là lật mặt ngay thế? Chẳng phải đang nói chuyện tử tế sao? Con đã nói cái gì đâu nào? Cha... cha... có gì thì từ từ nói chứ..."

Giữa mùa hè đỏ lửa, cái mùi thối từ trong chiếc giày giải phóng xộc thẳng vào mũi làm mặt mày Diệp Diệu Đông biến sắc, bản thân anh chân có hôi thì cũng đâu có ngửi nổi cái mùi bốc lên từ chân người khác!

Anh hoảng hốt vội vàng đứng bật dậy né tránh:

"Cha, cha làm cái gì thế? Có đánh thì cha vớ lấy cái gậy chứ cầm giày dép thế kia là ra làm sao?"

"Có giỏi thì mày đứng im đừng trốn, ngày nào mày cũng làm tao điên tiết, lũ cháu tao còn ngoan ngoãn hơn mày gấp vạn lần, ngày lành tháng tốt không muốn sống, suốt ngày chỉ biết đú đởn với lũ đầu trộm đuôi cướp, sao tao lại đẻ ra cái thằng trời đánh như mày không biết!"

Một người đuổi một người trốn, gian nhà chính vốn chẳng rộng rãi gì, lúc này lại đông người, Diệp Diệu Đông liền nép ngay vào sau lưng mẹ.

"Mẹ ơi, mẹ nhìn xem, mới sáng ngày ra cha đã lên cơn khùng rồi, con đã kịp nói gì đâu cơ chứ? Hôm nay mẹ cấm cửa đừng cho cha đụng vào giọt rượu nào nữa..."

Nào ngờ mẹ Diệp cũng bực bội quay người lại phát cho anh mấy cái:

"Cha mày nói chẳng sai tí nào, suốt ngày mày chẳng thèm dòm ngó đến cái nhà này, nhà cửa có chuyện gì mày cũng mù tịt, chẳng bao giờ ra dáng người tử tế, cứ đứng đường xó chợ ăn không ngồi rồi, để xem sau này mày lấy cái gì mà nuôi vợ nuôi con..."

Bị cả cha lẫn mẹ tổng tấn công, Diệp Diệu Đông đỡ không nổi, vội vàng nhấc chiếc ghế gỗ bên cạnh lên để chống đỡ:

"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa mà, nhà ai mới sáng ra đã lôi con trai ra nện thế này, có chuyện gì không bảo nhau được à? Trong nhà còn bao nhiêu người nhìn vào kìa..."

Chẳng chịu giữ cho anh chút thể diện nào cả!

Anh cũng biết xấu hổ chứ bộ!

Cũng may đám nhỏ trong nhà đã bị anh đuổi ra ngoài từ trước, nếu không thì bêu xấu mặt mũi biết bao!

Thực ra mọi người trong nhà đều đã quá quen với cảnh này rồi, chuyện Diệp Diệu Đông bị mắng bị đánh xảy ra như cơm bữa, chỉ là anh đột nhiên từ 40 năm sau trở về, đối mặt với cảnh cha mẹ đánh chửi nên bản thân có chút chưa quen mà thôi.

Anh cầm chiếc ghế ở nhà chính chống đỡ một hồi, chợt thấy mẹ mình đã cầm cây chổi tre quét sân lên, anh liền vứt vội chiếc ghế rồi vắt chân lên cổ lao ra ngoài nhà.

Lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ, cứ lánh đi một lát cho khuất mắt, đợi cha mẹ nguôi giận rồi tính tiếp.

Ai dè vừa mới cắm đầu chạy ra ngoài, anh liền đâm sầm vào mấy đứa cháu trai cháu gái, lũ trẻ không kịp đề phòng bị hất văng, ngã chổng mông ngồi bệt xuống đất, ngay cả Nội của anh cũng bị vạ lây, đứng không vững mà ngã ngồi theo.

Lần này thì anh hoảng thật sự, cuống cuồng chạy lại đỡ Nội dậy.

"Nội ơi, Nội có sao không? Ngã chỗ nào rồi, có đau lắm không Nội?"

Anh tuy có phần hoang đàng, nghịch tử thật đấy, nhưng lương tâm thì vẫn còn, bà cụ là người thương anh nhất trên đời, thấy cụ ngã, anh chẳng còn tâm trí đâu mà trốn với tránh nữa.

Cha Diệp và mẹ Diệp đuổi sát nút phía sau nhìn thấy cảnh này thì càng không nương tay, đế giày với cán chổi tre cứ thế ra sức nện thẳng vào mông và đùi anh, vừa nện vừa chửi bới.

"Cái thằng trời đánh này, đi đứng không mang mắt à, tao phải đánh què chân chó của mày xem mày còn chạy đường nào nữa!"

Cha Diệp vỗ mấy phát đế giày vẫn chưa hả giận, giật phăng cây chổi trên tay mẹ Diệp, giáng xuống mấy gậy thật mạnh.

Sức tay của cha thì mẹ làm sao bì kịp, mẹ dù sao vẫn xót con, lúc đánh cũng chẳng dùng bao nhiêu lực.

Cha thì khác, ông đang ôm một cục tức chà bá trong người, một gậy nện xuống chân đau đến mức Diệp Diệu Đông phải rên rỉ một tiếng tai tái.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top