Trong thời điểm người người tự bảo vệ mình thế này, một gã hàng xóm gần như không qua lại bao giờ lại đột nhiên tìm đến tận cửa với vẻ mặt hớt hơ hớt hải, mục đích của gã không thể không khiến người ta nghi ngờ.
Vì đồ ăn?
Vì nước uống?
Hay gã đã phát hiện ra điều gì đó nên muốn đến dò xét?
Hoặc đơn giản là gã vừa mới ngủ dậy?
Đều có khả năng cả.
Minh Đạo siết chặt chiếc xà beng hơn một chút, quyết định án binh bất động để xem biến.
Vương Chử ở bên ngoài dường như không ngờ trong nhà lại không có phản ứng gì.
Gã sốt ruột đi đi lại lại tại chỗ, lại giơ tay lên định gõ cửa lần nữa, nhưng lưỡng lự hồi lâu cuối cùng lại hạ xuống.
Gã thừa hiểu, lúc này tiếng gõ cửa thô bạo chỉ khiến chủ nhà thêm thù ghét.
Gã áp môi vào khe cửa, định nói gì đó nhưng lại không biết trong nhà có người hay không, trông cực kỳ tấu hài.
Minh Đạo nghĩ bụng, dù sao cũng là hàng xóm "ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy", nếu đối phương thực sự có ý đồ gì thì việc giả vờ vắng nhà cũng chẳng giấu được lâu.
Chi bằng cứ nghe xem gã muốn cái gì.
Anh hạ thấp giọng:
“Có việc gì?”
Tiếng nói đột ngột này khiến Vương Chử — kẻ đang áp sát vào cửa như kẻ trộm — giật bắn cả mình.
Gã "oái" lên một tiếng rồi nhảy ngược ra sau nửa mét, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sàn.
Gã vỗ vỗ cái ngực mỡ màng, thở hổn hển một hồi mới nhận ra người trong nhà đã lên tiếng.
“Minh... Minh ca! Là em, Vương Chử đây! Hàng xóm của anh!”
Vương Chử vội vàng áp sát lại gần cửa, hạ giọng cực thấp, ngữ khí khẩn thiết:
“ Minh ca! Anh... anh có nhà à! Tốt quá rồi! Cái đó... bàn với anh chút việc được không?”
“Hửm?”
“Anh cũng biết đấy, em... em chỉ là thằng viết tiểu thuyết, bình thường có bao giờ nấu nướng đâu, ba bữa một ngày toàn cậy nhờ các anh shipper nuôi sống.”
Vương Chử có chút ngượng ngùng,
“ Thế nên... thế nên trong nhà em đến một hạt gạo cũng chẳng có, rau cỏ cũng không thấy bóng dáng đâu. Có điều... mì tôm với mấy đồ ăn nhanh thì em có không ít, chắc chưa chết đói ngay được.”
Nói đến đây, gã dừng lại một chút, có vẻ hơi khó mở lời.
“Em... em muốn đổi với anh ít đồ. Nhà em toàn là nước ngọt thôi, Coca, Sprite, trà đen... nhưng mà... nhưng mà không còn một giọt nước lọc tử tế nào để uống cả! Minh ca, anh xem, có thể... có thể cho em dùng nước ngọt đổi lấy ít nước khoáng của anh được không?”
Trao đổi vật tư.
Đầu óc Minh Đạo xoay chuyển cực nhanh, ngay lập tức hiểu ra mục đích của đối phương.
Đây là hình thái giao dịch phổ biến và cơ bản nhất trong giai đoạn đầu của tận thế: Dùng thứ mình thừa để đổi lấy thứ mình đang thiếu thốn trầm trọng.
Tuy nhiên, trước đó, có một việc nhất định phải làm.
Ánh mắt anh quét qua phòng khách, dừng lại ở Bảng điều khiển màu xanh nhạt đang lơ lửng. Đây là bí mật lớn nhất của anh, tuyệt đối không thể để bất kỳ ai phát hiện.
Anh không trả lời Vương Chử ngay mà xoay người, lặng lẽ kéo chiếc ba lô vừa vứt trên sàn cùng một cái vali bám bụi ở góc tường lại.
Anh dựng đứng vali lên, đặt ba lô lên trên, khéo léo tạo thành một "vách ngăn" tạm thời chắn giữa tầm nhìn từ cửa vào chỗ Bảng điều khiển.
Với vị trí này, dù cửa có hé mở một khe nhỏ thì người đứng ngoài cũng tuyệt đối không thể thấy được điều gì bất thường giữa phòng khách.
Làm xong tất cả, anh mới quay lại sau cửa, trầm giọng hỏi:
“Đổi thế nào?”
Vương Chử ở ngoài cửa nghe thấy ba chữ này, cảm giác như nghe được tiếng nhạc thiên đường!
Có cửa rồi!
Gã lập tức phấn khích nói:
“Hai chai! Em dùng hai chai nước ngọt đổi lấy một chai nước khoáng của anh! Loại nào cũng được, Coca, Sprite, nước cam... anh cứ tùy ý chọn!”
Tỷ lệ quy đổi này, trong thời kỳ đầu tận thế, có thể coi là khá công bằng, thậm chí có thể nói là Minh Đạo đang chiếm ưu thế.
Dù sao nước ngọt cũng là nước pha đường, ở một mức độ nào đó, nó còn cung cấp thêm năng lượng.
Nhưng Minh Đạo không vội đồng ý.
Anh nhìn vào đống nước khoáng còn lại ở góc tường.
Nước thì anh không thiếu, cái quan trọng là thông qua cuộc giao dịch này, anh có thể thăm dò được tính cách và lai lịch của gã hàng xóm này.
Ai biết tương lai sẽ thế nào, thêm một người bạn dù sao cũng tốt hơn thêm một kẻ thù.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận