Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trèo Cành Cao (Dịch)
  4. Chương 39: Sương sớm chân núi, sóng gió tâm xa

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Trèo Cành Cao (Dịch)

  • 12 lượt xem
  • 873 chữ
  • 2026-03-25 22:31:49

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trần Giác thừa hiểu tính nết của gã Thái Hoa kia.

Gã vốn là phó bí thư công xã Tiểu Thanh Sơn, lăn lộn từ chức đội trưởng mà leo lên được vị trí này, tâm cơ hẳn chẳng phải hạng tầm thường. Thái Hoa dù có ngang tàng, bất tiến bộ đến đâu thì cũng chẳng ngu dại gì mà đi vuốt râu hùm, dây vào người của Trần Giác.

Đợi bóng dáng đám người Thái Hoa khuất hẳn sau rặng tre, chị dâu Lý mới lân la tiến lại gần, hạ thấp giọng vẻ đầy lo ngại:

“Tôi thấy cái thằng Thái Hoa này bụng dạ không tốt lành gì đâu. Chẳng phải cháu gái anh mới dưới phố lên chơi đó sao? Tôi đồ rằng gã đang nhắm chừng con bé đấy.”

“Gã dám à!”

 Trần Giác gằn giọng, đôi chân mày nhíu chặt lộ rõ vẻ lôi đình.

“Ở thôn mình quản nghiêm, gã không dám làm càn đâu. Tôi chỉ nhắc anh một câu thế thôi, con gái con lứa mà bị loại người ấy dây dưa vào thì mang tiếng lắm, chẳng hay ho gì.”

“Cảm ơn chị dâu, tôi ghi nhớ rồi.”

“Anh hiểu cho là tốt. Thôi tôi về đây, mấy thằng nhãi ở nhà chắc đang mong cơm cháy cả mắt rồi.”

Tiễn chị dâu Lý xong, Trần Giác đứng lặng ngoài cổng hồi lâu, đôi mắt đăm chiêu nhìn về phía con đường mòn dẫn lối vào thôn rồi mới lững thững bước vào sân, không quên cài then cổng thật chặt.

“ Cha, vừa nãy ai đứng ngoài cổng thế ạ?”

Trần Dương đang lúi húi lau miệng, tò mò ngẩng lên hỏi.

“Thằng Thái Hoa.”

“Cái gã vô công rồi nghề ấy lảng vảng trước nhà mình làm gì cơ chứ?”

Trần Dương đột nhiên khựng lại, liếc nhìn chị họ mình rồi thốt lên:

“Chắc chắn là gã tìm chị Huệ rồi!”

“Rõ rành rành ra đấy còn gì!”

Trần Lập cũng nóng nảy không kém, đập bàn cái rầm,

“ Cái loại rùa rụt cổ ấy chẳng liên quan gì đến nhà ta, điểm thanh niên tri thức lại nằm ở hướng ngược lại, gã có đi dạo thì cũng chẳng đời nào lạc bước đến tận đây.”

Ở cái công xã Tiểu Thanh Sơn này, danh tiếng của Thái Hoa vốn đã chẳng ra gì.

Gã là hạng ma cà bông, chuyên môn bám đuôi các cô gái trẻ xinh đẹp. Khổ nỗi các nữ đồng chí vì sợ tổn hại thanh danh, sợ lời ra tiếng vào nên thường ngậm bồ hòn làm ngọt, chẳng ai dám đứng ra vạch mặt.

Theo ý Trần Lập, chính sự nhẫn nhịn ấy đã nuôi béo lòng tham và sự kiêu ngạo của con ma háo sắc kia.

“Nhà ta việc gì phải sợ gã.”

Hồ Tú sắc mặt tối sầm, giọng nói đanh lại,

“ Gã chỉ như con cóc nhảy lên mu bàn chân, không làm gì được ai nhưng cũng đủ khiến người ta thấy ghê tởm.”

Giữa không khí căng thẳng, Trương Huệ vẫn từ tốn nhai kỹ nuốt chậm, phong thái ung dung như đứng ngoài cuộc.

Cô dùng chiếc khăn tay thêu hoa nhẹ nhàng chấm khóe miệng, thanh âm trong trẻo như suối đầu nguồn:

“ Cậu mợ đừng giận làm gì cho tổn thọ. Mọi người đi làm thì con mới lên núi, lúc mọi người chưa tan làm con đã về đến nhà rồi, con sẽ tránh mặt gã là được.”

Trương Huệ vốn chẳng lạ gì gã Thái Hoa này.

Một gã thanh niên tri thức từ thành phố xuống nông thôn mà chẳng biết giữ mình, lúc nào cũng mang cái vẻ cao ngạo khó ưa.

Tuy tính tình gã có chút ngang ngược nhưng lại rất biết nhìn người mà bắt nạt.

Kiếp trước, gã cứ thế lầm lũi sống qua ngày đoạn tháng, cho đến khi kỳ thi đại học được khôi phục thì mới thi đỗ vào một trường kỹ thuật rồi quay về thành phố.

“Trần Dương, Trần Lập, từ nay hai đứa sắp xếp thời gian, thay phiên nhau hộ tống chị họ lên núi.”

“Thôi cậu mợ ạ, mọi người còn việc ở hợp tác xã, đừng vì con mà lỡ dở đơn vị. Nếu gã thực sự dám làm nhục con, con cũng chẳng để gã yên thân đâu.”

Trần Dương và Trần Lập đồng loạt quay sang nhìn chị họ.

Nhìn đôi bàn tay trắng nõn nà, mềm mại như búp măng của Trương Huệ, cả hai anh em đều chung một suy nghĩ hiện rõ trên mặt: “Chị nói thật hay đùa đấy?”

Trương Huệ mỉm cười không đáp.

 Cô biết họ lo lắng cho vẻ ngoài mỏng manh này của mình, nhưng họ đâu biết rằng cô đang sở hữu một “không gian” kỳ diệu.

Không chỉ là nơi cất giấu bảo vật, mấy ngày trước cô còn mạnh tay chi một khoản tiền lớn để đổi lấy một con dao đồ tể sắc lẹm, dài đúng bằng một sải tay nhỏ.

Vốn dĩ cô chuẩn bị nó để tự vệ nếu chẳng may gặp thú dữ trên núi, nhưng giờ đây, có vẻ nó sẽ phát huy tác dụng với những kẻ còn tệ hơn cả cầm thú.

Sáng hôm sau, Trần Lập đưa Trương Huệ đến tận chân núi.

Cứ đi một bước gã lại ngoái đầu nhìn một bước, giọng đầy vẻ lo âu:

“Chị họ, thật sự không cần em đi cùng sao?”

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top