Tôi…… Isura Arone, ngay từ khi còn nhỏ đã là một đứa chuyên đi phá làng phá xóm rồi.
Mấy trò chơi của đám con gái á, tôi chưa từng tham gia lấy một lần!
Tôi toàn gộp phe với đám con trai, rú lên rồi chạy khắp núi khắp đồng, đi bắt côn trùng, rồi chơi trò đánh trận giả thôi.
Dù bố cũng thường cười khổ rồi bảo:
"Cùng là con gái con lứa, sao con chẳng giống chị gái Rebia một chút nào thế hả? Đến cái váy còn không thèm mặc nữa."
Nhưng tôi chẳng thèm bận tâm đâu. Vì rõ ràng là chơi với đám con trai vui hơn nhiều mà.
Tôi còn thấy thắc mắc tại sao mấy đứa con gái khác không giống tôi nhỉ?
Thật là khó hiểu quá đi.
Thế là, vào ngày sinh nhật mười bốn tuổi, tôi quyết định đi hạ gục ma vật để làm kỷ niệm mừng tuổi mới cho bản thân.
Đối với tôi, đây hoàn toàn không phải là một hành động bốc đồng làm càn đâu nhé.
"Bởi vậy cho nên, đứa nào muốn cùng đi diệt Kiến Khổng Lồ thì nắm lấy ngón tay này đi!"
Tôi tập hợp đám đàn em hay chơi cùng lại, dĩ nhiên là chỉ lựa đám con trai thôi, rồi giơ ngón trỏ lên dõng dạc tuyên bố với tụi nó như thế.
……
…………
Ủa?
Kết quả ngoài dự kiến là, đám con trai chỉ nhìn nhau trân trân, chẳng có mống nào chịu nắm lấy ngón trỏ của tôi cả.
"Này, Isura ơi, tốt nhất là đừng có đụng vào quái vật mà. Con hàng lần trước đã làm tụi mình thót tim lắm rồi còn gì? Hay là tụi mình cứ đi săn thỏ như cũ đi?"
Darack — một đứa đàn em nhỏ tuổi hơn, cũng là đứa luôn nghe lời tôi răm rắp — đã thay mặt cả đám lên tiếng đại loại như vậy.
"Hả? Cái vẹo gì thế? Được rồi được rồi, tôi biết rồi nha. Mấy tên nhát chết như các cậu thì cứ việc rúc vào váy mẹ mà trốn đi nhé. Một mình tôi tự đi là được chứ gì."
"Cơ mà đừng làm thế chứ! Nguy hiểm lắm đấy!"
"Phiền phức quá đi mất. Tôi đã quyết định rồi. À, tôi nói trước cho mà biết, cấm đứa nào được mách lẻo với người lớn đấy nhé. Đứa nào mà dám xì ra, hậu quả thế nào thì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!"
Quăng lại câu đó, tôi cầm lấy thanh kiếm rồi bước ra khỏi làng.
Gọi là kiếm thế thôi chứ kiếm cũng có dăm bảy loại, thanh kiếm của tôi thực chất là một thanh kiếm rỉ sét.
Lưỡi kiếm hoàn toàn chưa được mài giũa, mẻ lởm chởm nhìn chẳng khác nào một chiếc cưa, lớp vải quấn chống trượt trên chuôi kiếm cũng rách nát tả tơi rồi.
Chỉ số tấn công vỏn vẹn có 5 điểm, lại còn chẳng có thêm bất kỳ hiệu ứng đặc thù cao cấp nào cả.
Thế nhưng mà, đối đầu với con hàng gớm ghiếc như Kiến Khổng Lồ thì tôi tuyệt đối không muốn tay không bắt giặc đâu.
Dù chỉ cộng thêm 5 điểm sát thương thì có vẫn hơn không chứ?
Hơn nữa, việc có kiếm hay không có kiếm nhìn độ ngầu nó đã out trình nhau hoàn toàn rồi còn gì!
Tôi vừa thầm thắc mắc trong lòng tại sao đám con trai kia lại phải xoắn lên sợ hãi đến thế, vừa tiến sâu vào trong vùng núi lớn.
Thực ra, đây không phải là lần đầu tiên tôi thực chiến với quái vật.
Hồi trước khi cả đám đi săn thỏ cùng nhau, tụi tôi có vô tình đi lạc vào sâu trong rừng rậm…… và thế là tình cờ chạm trán một con Kiến Khổng Lồ.
Lúc đó đứa nào đứa nấy đều hồn xiêu phách lạc luôn cơ.
Bởi vì dù là kiến nhưng nó lại có thể hình to ngang ngửa một con lợn rừng, toàn thân đen kịt, cái càng của nó nhìn qua là biết thừa sức cắn đứt đôi cánh tay người ta rồi mà.
Đã thế, con hàng đó còn dùng cặp mắt kép chẳng biết đang nhìn về hướng nào để gườm gườm nhìn về phía này, râu thì cứ lắc qua lắc lại liên tục.
Thế nhưng tôi lại dứt khoát phát lệnh "Lên, thịt nó!", rồi cầm thanh kiếm luôn mang theo bên người này lao thẳng lên phía trước.
Đám con trai có vài đứa đã co giò chạy mất dép.
Nhưng những đứa ở lại đều dùng ná cao su vốn để săn thỏ để bắn đá tới tấp nhằm bọc lót cho tôi.
Còn tôi thì dồn hết tâm trí vào việc vung kiếm, cứ thế nện bôm bốp vào lớp mai của con kiến một cách không bài bản.
Mỗi lần thanh kiếm nện lên lớp vỏ giáp ấy, cảm giác xung kích trầm nặng truyền lại đều cắm sâu vào xương tủy tôi.
Chắc là qua khoảng một phút?
Không, tôi nghĩ chắc còn ngắn hơn thế nữa đấy.
Khi mọi thứ kết thúc, tôi cúi xuống nhìn cái xác đẫm chất lỏng màu xanh lam của con quái vật, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn tột độ mà từ trước tới giờ chưa từng được trải nghiệm.
Đến cả người lớn còn sợ hãi không dám bén mảng tới gần con quái vật này, vậy mà lại bị một đứa nhóc như tôi hạ gục!
Ngay lúc tôi đang mệt đứt hơi mà thở dốc, bên tai bỗng vang lên một đoạn nhạc cực kỳ vui tai.
Ủa ủa ủa!?
Lên cấp rồi sao?
Chẳng lẽ mình vừa được thăng cấp à?
Tôi nhanh chóng bật bảng trạng thái lên để check, mình vừa nhận được 50 điểm kinh nghiệm và thành công thăng từ Level 2 lên Level 3 rồi nè.
Bá đạo quá đi mất!
Quả nhiên là kinh nghiệm từ quái vật có khác, nó ở một cái tầm hoàn toàn khác so với việc đi săn thỏ hay săn hươu để nhặt nhạnh từng 2 điểm, 4 điểm kinh nghiệm một!
Á, tiền vàng G cũng rơi ra rồi kìa.
Phải nhặt ngay mới được!
1, 2, 3……
Chỉ có 7G (gold) thôi sao?
Nhưng mà, 7G này không phải là 7G bình thường đâu nhé!
Đây là số tiền do chính tay tôi đánh bại quái vật để giành lấy mà!
"Đỉnh... đỉnh quá đi! Hạ được nó rồi kìa!"
"Xử đẹp luôn! Lại còn lên cấp nữa chứ!"
"Có bị thương chỗ nào không? Này Isura, có sao không đấy? Không bị sao thật à? Out trình thật sự luôn!!"
Đám con trai nhao nhao chụm lại khen ngợi tôi hết lời, điều đó càng khiến cho cảm giác hưng phấn trong lòng tôi bùng nổ không tài nào kiềm chế được nữa.
"Chuyện nhỏ thôi mà. Tại nó còn chưa kịp phản đòn ấy chứ."
Tôi vờ như đây là chuyện thường tình ở huyện, lấy tay áo lau sạch lớp dịch thể của con kiến đang dính bết trên mặt, rồi một lần nữa cúi xuống nhìn con mồi vừa bị mình hạ gục.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận