Sau đó tôi suy nghĩ một chút, liền dùng lực vung kiếm chặt phăng cái đầu của con Kiến Khổng Lồ xuống.
Rồi tôi chỉ huy đám đàn em vác chiếc đầu chiến lợi phẩm này về căn cứ bí mật — ngôi nhà hoang ở bìa làng.
Dĩ nhiên, tôi không quên dặn tụi nó phải giữ bí mật với người lớn.
Vì nếu để lộ chuyện tụi tôi đi solo với quái vật, có khi sẽ bị cấm bén mảng vào núi mất.
Chuyện này đã xảy ra từ một tháng trước rồi.
Kể từ ngày hôm đó, dù là lúc ngủ hay lúc thức, trước mắt tôi luôn hiện lên hình bóng của chính mình khi chiến đấu với quái vật.
Tôi muốn chiến đấu!
Tôi muốn đồ sát quái vật để tích lũy kinh nghiệm!
Tôi muốn kiếm tiền!
Tôi muốn thăng cấp để trở nên mạnh mẽ hơn nữa!
Tôi đã không thể kìm hãm bản thân được nữa rồi.
Chính vì vậy, tôi mới chọn đúng ngày sinh nhật mười bốn tuổi này để tiến vào trong núi.
"Mà nhắc mới nhớ, mình cứ tưởng sẽ có ai đó có cùng chí hướng với mình chứ. Rõ ràng lúc đó đứa nào đứa nấy đều phấn khích ra mặt, vậy mà cứ hễ đụng chuyện phải chiến đấu với quái vật lần nữa là tụi nó lại sun vòi sợ hãi ngay. Ôi... người lập dị không phải tụi nó, mà là mình thì có chứ?"
Nhưng mà, mấy chuyện đó chẳng quan trọng chút nào cả.
Từ nhỏ tôi đã nghe mấy đứa con gái khác bàn tán kiểu "Cái đứa đó hoang dã như lũ con trai vậy", nghe mãi nên cũng thành quen.
Cho dù lũ con trai có nói y hệt như thế, tôi cũng chẳng thèm bận tâm.
Tôi chính là tôi, và tôi chỉ làm những điều mình muốn.
Tôi hướng về nơi từng chạm trán con Kiến Khổng Lồ lần trước, băng qua những lối mòn nhỏ hẹp trong rừng.
"Chắc chắn là ở quanh đây rồi."
Khung cảnh quen thuộc hiện ra trước mắt.
Khi đến gần khu vực này, bầu không khí bỗng chốc căng thẳng hẳn lên, tôi cảnh giác nhìn ngó xung quanh, cẩn trọng tiến từng bước một.
Thế nhưng, tôi vẫn chưa nhìn thấy mục tiêu Kiến Khổng Lồ đâu cả.
Chẳng biết từ lúc nào, mồ hôi đã thấm ướt cả chuôi kiếm.
Tôi cắm thanh kiếm vào thân cây, định bụng sẽ nghỉ tay một chút.
Những tia nắng xuyên qua tán lá rậm rạp, những làn gió nhẹ mang theo hương cỏ thơm thoang thoảng.
Toàn là những thứ tôi đã nhìn ngắm đến mòn cả mắt.
Dù vậy, các dây thần kinh của tôi vẫn căng ra như dây đàn. Đối với tôi, cảm giác này lại vô cùng dễ chịu.
Phải rồi, tôi thích cái dáng vẻ luôn cảnh giác này của bản thân.
"Được rồi, giờ thì băng qua khu rừng này thôi."
Nghỉ ngơi xong, tôi hạ quyết tâm sẽ xuyên qua cánh rừng này.
Bởi vì sau khi ra khỏi rừng sẽ là một thảo nguyên bao la bát ngát... nơi đó có tên là thảo nguyên Mài Lá.
Đó cũng chính là nơi mà người lớn thường xuyên cảnh báo là cực kỳ nguy hiểm không được lại gần, vì là địa bàn hoạt động của lũ Kiến Khổng Lồ.
Tôi tranh thủ thời gian rảo bước thật nhanh, cuối cùng cũng đến được thảo nguyên đó trước khi giữa trưa.
"Oa..."
Đây cũng là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nơi này.
Phong cảnh mới đẹp làm sao!
Những làn gió thổi qua mới sảng khoái làm sao!
Đó là một cảnh tượng bao la khiến lồng ngực tôi không khỏi loạn nhịp
. Tôi chợt nghĩ, cho dù hôm nay không săn được con quái vật nào thì chuyến đi này cũng đáng giá lắm rồi.
Đây là tuyệt cảnh mà chỉ những kẻ có lòng dũng cảm mới có cơ hội chiêm ngưỡng.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng là một thu hoạch khổng lồ rồi, lúc về tha hồ có cái để gáy với đám đàn em.
Tôi bắt đầu thong dong tản bộ trên thảo nguyên.
Thế nhưng.
Nghĩ lại thì, chính cảnh đẹp tuyệt mĩ này đã khiến tôi mất đi sự cảnh giác.
Chẳng biết đã đi được bao lâu...
Ánh nắng bắt đầu trở nên gay gắt, tôi chợt nhận ra đã đến giữa trưa và đang tính lôi hộp cơm đem theo ra ăn, thì bỗng nhiên từ phía sau vang lên một tiếng động khe khẽ.
Tôi khựng lại.
Chầm chậm quay người lại.
Sau đó trợn to mắt nhìn kỹ.
Chẳng có gì cả.
Không!
Có thứ gì đó đang ở kia!
Dù lớp cỏ rậm rạp đã che khuất tầm nhìn, nhưng chắc chắn có thứ gì đó...
Thình lình, con hàng đó đứng thẳng dậy.
Đó hoàn toàn không phải Kiến Khổng Lồ.
Nó dùng bốn trong số sáu chiếc chân của mình để đứng thẳng, chiều cao của nó khổng lồ chẳng thua kém gì một người đàn ông trưởng thành.
Và ngay trên đỉnh đầu của nó hiện lên cái tên — Kiến Thiết Giáp!
Tôi nín thở.
Khoảng cách lúc này đã ở mức quá gần.
Tôi không ngờ mình lại có thể áp sát một con quái vật to lớn đến nhường này mà không hề hay biết!
Tôi không thể đọc được bất kỳ cảm xúc nào từ đôi mắt kép đang nhìn chằm chằm xuống mình.
Nhưng cơ thể tôi lại không thể ngừng run rẩy.
Cơn lạnh sống lưng bắt đầu lan từ chân ra khắp toàn thân.
Đây là con quái vật to hơn tôi rất nhiều, thứ áp lực mà nó tỏa ra hoàn toàn là out trình.
"Mình không nên tới đây... Ngốc quá... Ngốc quá... Mình đúng là đồ đại ngốc mà..."
Bây giờ có hối hận thì cũng đã quá muộn màng.
Iyaaaaahhhh!
Bất thình lình, con Kiến Thiết Giáp rướn cao người lên và phát ra một thứ âm thanh quái dị.
Ngay lập tức, nó lao vào tấn công.
Thứ dũng khí muốn chiến đấu trong lòng tôi lúc này đã bay màu sạch sẽ. Tôi hét lên một tiếng thất thanh rồi quay đầu vắt chân lên cổ chạy trốn.
Phải chạy trốn thôi.
Phải cắm đầu chạy thôi.
Phải giữ lấy mạng sống thôi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận